Our Lady of Lavang, Vietnamese Catholic Church, Albuquerque, New Mexico:Articles

Chuyện

Văn Hào Victor Hugo Dỗ Cháu

Nghệ Thuật Dỗ trẻ
Ai cũng biết Victor Hugo là một nhà văn lớn của nước Pháp và của cả thế giới. Nhưng bên cạnh tài năng văn học, chính trị, người ta còn nhận thấy nơi ông một tấm lòng yêu thương lớn lao đối với con trẻ. Cuốn "Nghệ Thuật Làm Ông" là một tác phẩm gây xúc động sâu xa và được đón nhận nồng nhiệt không kém các cuốn tiểu thuyết khác, được ông viết từ những ứng xử thực tế giữa ông và những cháu bé trong gia đình, lúc nhà văn đã ngoài 70 tuổi. Mẩu truyện nhỏ sau đây là một ví dụ về "Nghệ Thuật Làm Ông" của Victor Hugo.

Một hôm cả nhà đi vắng hết chỉ còn lại ông ngoại Victor Hugo và đứa cháu bé mớ hai tuổi. Mọi khi, con bé khá ngoan, chỉ cần cho bú một bình sữa là ngủ ngay, hoặc muốn chơi thì cũng đi lẫm chẫm quanh nhà dưới sự dìu dắt của ông ngoại.

Nhưng hôm ấy, con bé dở chứng khóc inh ỏi. Victor lần lược ấn vào bàn tay cháu mọi thứ đồ chơi nhưng nó đều hất tung ra. Ông nghĩ: "Có lẽ con bé thích nhạc, rất thường khi nghe tiếng nhạc nó sẽ nín khóc ngay." Nghĩ thế, Victor ngồi vào đàn piano và nhấn các ngón tay trên phím. Con bé chỉ ngừng khóc trong vài giây, nhưng sau đó nhận ra đây cũng chỉ là một trò dụ dỗ của người lới, nó lại khóc lớn hơn.

Victor lúc lắc mái đầu bạc. Ông lục tìm những cuốn sách có tranh vẽ vui mắt, lật ra từng trang và thủ thỉ kể cho đứa cháu nghe. Với cách diễn tả tài tình, ông khiến cả chú mèo con đứng gấn đó vẫy đuôi, vểnh tai, như thể nó nghe và hiểu được những gì ông đang kể. Thế mà đứa cháu bé thì vẫn chẳng mảy may xúc động. Nó trợn mắt nhìn con mèo, và đột ngột giựt lấy cuốn sách ném vào chú mèo. Chú mèo hoảng sợ, kêu "meo" một cái rồi phóng đi. Cô bé lại tiếp tục khóc nhè.

Suy nghĩ hồi lâu, Victor bèn quyết định làm một việc rất khó coi đối với danh giá của ông: đó là qùy xụp xuống nền nhà làm con beo, con bò hay con ngựa gì đó, mời đứa cháu cỡi lên. Nhưng đứa bẽ vẫn không đồng ý và ngoảnh mặt đi phía khác... Victor dường như bất lực, ông xuôi xịn nhìn đứa cháu bằng một cái nhìn van nài. Và rồi, bất chợt từ đôi mắt già lão của ông, những giọt nước mắt từ từ chảy ra. Ban đầu ông ngượng ngùng, cố gắng kiềm chế, song trước tiếng khóc nhoi nhói kia, nước mắt ông cơ hồ không cầm được. Cứ hế, nước mắt Victor Hugo tuôn trào không thể cầm lại được. Ông khóc như muốn "so tài" với tiếng khóc của đứa cháu ngọai.

Lạ chưa, con bé bỗng dưng nín khóc, và nhẹ nhàng bò lại phía ông, chăm chú nhìn ông ngoại khóc. Thấy vậy, ông làm bộ càng khóc lớn hơn. Con bé vùng đứng dậy, chạy vào căn phòng bên cạnh rồi trở ra với chiếc khăn bé tí xíu, cẩn thận lau nước mắt cho ông ngoại, tay vừa lau miệng vừa ậm ừ dỗ dành, y hệt mẹ nó thương dỗ nó.Rất sung sướng nhưng Victor cũng cố khóc thêm một chập nữa xem sao. Cháu bé thấy vậy càng hoảng hốt, nó muốn kéo đầu ông ngoại sát vào người nó như một điểm tựa cho ông...

Khi Victor ngưng khóc, con bé đẩy ông ra, nhìn ông nhoẻn miệng cười một cách hài lòng, như thể nó vừa hoàn thành một công việc hết sức khó khăn. Từ lúc đó, cả hai ông cháu vui đùa với nhau cho đến lúc mọi người trở về. Trong lúc chơi, con bé lại thỉnh thoảng liếc nhìn ông như dò chừng: hẳn nó sợ ông ngoại lại "nhè" nữa.