Our Lady of Lavang, Vietnamese Catholic Church, Albuquerque, New Mexico:Articles

Chuyện

Mừng Sinh Nhật

Một Buổi Tiệc Sinh Nhật
Tôi không bao giờ quên ngày mẹ tôi muốn tôi tham dự buổi tiệc sinh nhật của một cô bạn cùng lớp mới chuyển trường đến. Năm đó tôi học lớp ba.

Con không muốn đến dự tiệc sinh nhật của bạn Ruth đâu. Ruth mời tất cả 36 bạn cùng lớp nhưng các bạn rỉ tai nhau sẽ không đến tham dự.

Khi mẹ xem tấm thiệp tự làm của Ruth, gương mặt mẹ thoáng buồn rồi nói :

Mẹ nghĩ con nên tham dự buổi tiệc này. Ngày mai mẹ sẽ mua qùa cho con.

Tôi cảm thấy thật khó hiểu. Trừ những công việc học hành của tôi, ít khi mẹ ép buộc tôi làm diều gì tôi không thích.Nhưng lần này mọi phản đối và lý do tôi đưa ra dều không làm mẹ thay đổi quyết định. Buổi sang ngày sinh nhật Ruth, mẹ tự tay gói chiếc lược màu hồng có khảm đá xinh xắn, rồi đánh thức tôi dậy và lái xe đưa tôi đến nhà Ruth. Ruth ra tận cửa đón tôi và đưa tôi lên một chiếc gác xép nhỏ.

Khi bước vào phòng của Ruth, tôi cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Nền gác gỗ lấp loáng ánh mặt trời và căn phòng tràn ngập ánh sáng. Những chiếc khăn trắng tinh che bớt phần nào sự cũ kỹ và ọp ẹp của bộ bàn ghế. Giữa bàn là một cái bánh sinh nhật to nhất mà tôi từng thấy. Bánh được trang trí với 9 ngọn nến hồng và một dòng chữ "Happy Birthday" bằng kem khiến tôi cảm thấy vui mắt. Cạnh chiếc bánh là 36 cái đĩa đựng đầy kẹo, có kèm mảnh giấy ghi tên các bạn trong lớp tôi.

Tôi nghĩ bữa tiệc cũng không đến nỗi buồn tẻ nếu các bạn tham dự đông đủ

Mẹ bạn đâu ? - Tôi hỏi Ruth.

À, mẹ mình đang bị đau - Ruth trả lời.

Ô, còn bố đâu ? - Bố mình đã mất cách đây năm năm.

Không khí lặng im, ngoại trừ vài tiếng ho nặng nhọc của mẹ Ruth thỉnh thoảng vọng ra sau cánh cửa đã khép kín. Mười lăm phút trôi qua, rồi mười lăm phút nữa. Bất chợt tôi nhận ra một thực tế: sẽ không có ai khác đến đây, ngoại trừ tôi.Tôi làm thế nào để thoát ra khỏi đây bây giở nhỉ ? Đang loay hoay với ý nghĩ đó, tôi bỗng nghe tiếng khóc thút thít của Ruth, trái tim tôi chợt tràn ngập lòng thương cảm và giận 35 đứa bạn ích kỷ kia.

Tôi đứng phắt lên , tuyên bố với giọng hùng hồn :

Không cần bọn chúng. Mình vẫn có thể mừng sinh nhật mà không cần bọn chúng mà.

Thế là buổi tiệc chỉ có hai chúng tôi với chiếc bánh sinh nhật rất lớn, 36 chiếc đĩa đựng đầy kẹo , mấy lít nước trái cây và nhiều loại bánh ngọt khác. Vì không tìm thấy que diêm để thắp nến nên chúng tôi gỉa vờ như đã đốt nến. Tôi hát “ happy birthday “ còn Ruth thì thầm cầu nguyện và thổi tắt những cây nến tưởng tượng ấy. Sau đó chúng tôi cùng chơi trò chơi và ca hát. Buổi sinh nhật diễn ra thật vui vẻ. Thoáng chốc đã hết buổi sáng. Mẹ lại đến đón tôi. Ruth tạm biệt tôi với nụ cười rạng rỡ. Tôi bước vội lên xe, nóng lòng muốn kể lại cho mẹ nghe về buổi sinh nhật đặc biệt của Ruth.

Mẹ ơi, con thắng rất nhiều trò chơi. Không, Ruth cũng thắng nhiều lần, nhưng hình như bạn ấy cố nhường cho con thắng nhiều hơn. Ruth rất thích món qùa của con. Cả lớp chỉ có mỗi mình con đến dự tiệc thôi, và hai chúng con đã nhập tiệc rất vui vẻ. Con đang nóng lòng để kể lại cho tất cả các bạn con nghe rằng, chúng đã bỏ lỡ một buổi tiệc đặc biệt như thế nào.

Mẹ tôi dừng xe lại, ôm chặt lấy tôi và nói:

Mẹ rất hãnh diện vì con. Ngay hôm ấy, tôi mới biết được: một người có thể tạo nên sự khác biệt cho người khác chỉ bằng những cử chỉ quan tâm và lòng thương yêu chân thành nhất. Tôi đã tạo ra sự khác biệt rất lớn trong ngày sinh nhật thứ chín của Ruth. Còn mẹ tôi đã tạo nên một khác biệt lớn trong cuộc đời của tôi.

Thanh Nhân.
Theo Make a Wish.